Vịnh sầu tình – Nguyễn Công Trứ

Mưỡu:
Sầu ai lấp cả vòm trời,
Biết chăng chăng biết hỡi người tình chung.
Nói:
Sầu trường mang mang tắc thiên địa,
Giống ở đâu vô ảnh vô hình.
Cứ tò mò quanh quẩn bên mình,
Khiến ngẩn ngẩn ngơ ngơ đủ chứng.
Hỏi trăng gió, gió trăng hờ hững,
Ngắm cỏ hoa, hoa cỏ ngậm ngùi.
Gươm đoạn sầu, thơ trục muộn đủ rồi,
Còn lẽo đẽo vô trung sinh hữu.
Dục phá sầu thành tu dụng tửu,
Tuý tự tuý đảo sầu tự sầu.
Rượu với sầu như gió mã ngưu,
Trong lai láng biết tránh đâu cho khỏi.
Càng tài tử càng nhiều tình ái,
Cái sầu kia theo hình ấy mà ra.
Mua sầu tại kẻ hào hoa.
[Nguyễn Công Trứ]
Xem thêm
Hát nói – Thể cách chính của Ca trù



BÀI VIẾT MỚI NHẤT
Ca trù – di sản “thính phòng” của người Việt
Nghệ thuật ca trù
Dương Khuê – nhà nho tài tử
Dương Khuê và sự phiêu lưu của cái đọc
Nghệ thuật ca trù – Hành trình ngàn năm giữ hồn Việt và giá trị văn hóa độc đáo